• About
  • Tâm Linh
    • Suy Niệm
    • Hiểu và Sống Tin Mừng
    • Giáo Huấn GHCG
    • Thần Học
  • Hôn Nhân & Gia Đình
    • Hôn Nhân
    • Gia Đình
  • Sống Khỏe
  • Giải Trí
  • Thơ
  • Nhạc
  • Tranh Ảnh
  • Điều Cần Biết
  • Xã Hội
    • Tôn Giáo
    • Chính Trị
    • Văn Hóa
    • Giáo Dục
    • Kinh Tế
    • Kỹ Thuật
    • Triết Lý
    • Ẩm Thực
  • Tưởng Nhớ ÔB Vinh Quang
  • ĐS16
  • QGHC
  • HBT/TNTTW
  • Linh Tinh

locnvu.blog

~ This site is belonged to Loc Vu

locnvu.blog

Author Archives: locngocvu

Cà chua ngừa bệnh ung thư nhíp hộ tuyến

06 Friday Nov 2015

Posted by locngocvu in Sống Khỏe

≈ Leave a comment

Tags

cà chua, nhíp hộ tuyến, ung thư

Cà chua ngừa bệnh ung thư nhíp hộ tuyến

* LỊCH SỬ VÀ ĐẶC TÍNH THỰC VẬT

Cà Chua hiện nay có lẽ có nguồn gốc từ những cây Cà Chua hoang dại mọc từ hàng ngàn năm trước. Cà Chua có nhiều loại nhưng chỉ khoảng 16 loại là thường được trồng tại Hoa Kỳ. Cây Cà Chua tương đối rất dễ trồng, và thích hợp dễ dàng với nhiều điều kiện thời tiết.

 

* DƯỢC TÍNH CỦA CÀ CHUA

Bên cạnh những giá trị dinh dưỡng, Cà Chua còn có những đặc tính Dược học rất tốt, nhất là trong vấn đề ngăn ngừa nhiều loại ung thư.

– Cà chua trong Y-Dược Trung Hoa: Đông Y cũng dùng Cà Chua trong một số trường hợp:

– Cà Chua được xem là có khả năng trừ được nhiệt trong cơ thể, loại được chất độc, làm mát máu huyết và giúp điều hòa hoạt động của Thận và Gan; đồng thời giúp bổ dưỡng Tỳ và giải được khát, và nhiệt.

– Cà Chua cũng giúp làm cho hoạt động tại các khớp xương được điều hòa, trơn tru do đặc tính bồi bổ tân dịch.

– Y học Trung Hoa hiện đại dùng Cà Chua để trị Huyết Áp Cao với các phương thức sau:

.  Ăn mỗi buổi sáng khi thức giấc, lúc bụng còn đói mỗi ngày 1-2 trái Cà Chua tươi trong 15 ngày, nghỉ 1 tuần rồi lại tiếp tục.

. Nấu Cà Chua chung với Cần Tây và ăn hàng ngày, nhớ ăn ít muối.

. Khi bị thương tích, nấu Cà Chua với Gừng để giúp tan máu bầm, đông.

. Nấu 2 trái Cà Chua với 60g Gan Heo, ăn mỗi tuần để làm sáng mắt.

– Khả năng trị tiêu chảy của Cà Chua khô: Một phương thức hữu hiệu và dễ dàng để giúp tránh Tiêu chảy là dùng Cà Chua sấy khô dưới ánh mặt trời hoặc sấy bằng cách hút bỏ nước trong máy Dehydratoe, nếu muốn hiệu nghiệm hơn nữa có thể dùng chung với Táo sấy khô theo tỷ lệ 1/1.

– Tác dụng nuôi da của Cà Chua:

Cà Chua tươi rất tốt để bảo vệ Da, và giúp trị những trường hợp Da bị phỏng đỏ do tác dụng của tia nắng mặt trời. Cách dùng đơn giản là dùng Cà Chua tươi xắt lát mỏng đắp lên Da. Không những làm dịu bớt sự nóng rát mà còn giúp cho lỗ chân lông. Một cách khác là xay Cà Chua thành một khối nhão, trộn thêm ít sữa tươi và đắp lên mặt.

– Cà Chua và Bệnh đường thấp trong máu: Những người có lượng đường trong máu thấp thường hay có những triệu chứng mỏi mệt và không đủ năng lượng để hoạt động. Cà Chua giúp tái tạo sức khỏe cho cơ thể, chứa nhiều Glucose và Frutose (nhất là ở Cà Chua chín). Nhưng  điểm đặc biệt nhất là Cà Chua trồng trong bóng mát, thì lượng đường trong trái lại giảm thiểu rất nhiều.

– Cà Chua, phương thuốc bổ Gan: Lý do là Cà Chua chứa 2 chất giải độc tố rất hiệu nghiệm là Chlorine và Sulfur. Chlorine tự nhiên giúp kích thích sự hoạt động của Gan, đồng thời lọc được các chất bã đào thải ra khỏi cơ thể và giúp các bộ phận trong cơ thể giải trừ được chất độc. Sulfur giúp bảo vệ Gan khỏi bị xơ cứng (cirrhosis) và các bệnh Gan khác (Trong 100g Cà Chua tươi có đến 51mg Chlorine và 11mg Sulfur).

 

* CÀ CHUA VÀ UNG THƯ

Tác dụng ngăn ngừa ung thư của Lycopene trong Cà Chua đã được nghiên cứu rất cẩn trọng tại Hoa Kỳ:

. Cà Chua và Ung Thư Phổi: Lycopene trung hòa được tác dụng độc hại của các hóa chất gây ung thư.

. Cà Chua và Ung Thư đường Tiêu Hóa: Cà Chua và các chế phẩm từ Cà Chua có thể làm giảm bớt nguy cơ Ung Thư đường Tiêu Hóa từ 30-60%.

. Cà Chua và Ung Thư Cổ Tử Cung: ăn thực phẩm chứa Lycopene (Cà Chua) giảm bớt tình trạng có những triệu chứng biểu hiệu cho ung thư cổ tử cung. (Cervical Cancer)

. Cà Chua và Ung Thư Nhiếp Hộ Tuyến (Prostate) Những người ăn Cà Chua, sốt cà chua và Pizza có sốt cà chua giảm được nguy cơ ung thư từ 21-34%. Tuy nhiên, điểm ly kỳ nhất trong khám phá trên là Cà Chua chế biến lại có tác dụng bảo vệ cơ thể cao hơn cà chua tươi. Cơ thể hấp thụ trực tiếp được Lycopene trong Cà Chua tươi nhưng nếu khi Cà Chua được đun nấu, nhất là với một chất dầu (như khi làm thành sốt) thì ruột lại hấp thụ được khá nhiều Lycopene. Nói cách khác, nên dùng sốt cà chua là tốt nhất.

Dược Sĩ Trần Việt Hưng

Con Người Sống Để Chết và Chết Để Sống

05 Thursday Nov 2015

Posted by locngocvu in Lộc Vũ, Suy Niệm

≈ Leave a comment

Tags

chết để sống, con người, sống để chết

Con Người Sống Để Chết và Chết Để Sống

* Bài suy niệm của Lộc Vũ

Trong Thánh Lễ Đưa Chân cho ông Antôn Vinh Quang Trịnh Văn Cả lúc 7 giờ tối ngày 10-4-2013 tại nhà thờ St. Barbara, cha giám quản Vũ Ngọc Long đã giảng một bài về sự sống và sự chết rất đáng cho chúng ta suy gẫm. Cha nói rằng “Con người sống để chết và chết để sống” và viện dẫn các câu kinh thánh để minh chứng cho câu nói trên. Bài giảng của cha đã làm tôi suy gẫm rất nhiều về sự sống và sự chết của con người, và cũng làm cho tang gia cảm thấy được an ủi và hy vọng vào lòng thương xót của Chúa. Vì thế, trong bài suy niệm này, người viết cố nhớ lại ý chính trong bài giảng của cha để chia sẻ với anh chị em và đồng thời suy niệm thêm về sự sống và sự chết của con người.

Con người sống để chết:

Theo luật tuần hòan của kiếp nhân sinh, không ai tránh được định luật của Tạo Hóa: Sinh, Lão, Bệnh, Tử. Con người được sinh ra, dù có sống đến 100 tuổi rồi cũng phải chết. Người ta thường nói “Sinh ký, tử quy” hay “sống gửi, thác về”, có nghĩa là sống chỉ là tạm bợ và chết là về với Đấng đã tạo dựng nên mình. Đời sống của mỗi người là một cuộc hành trình về Nhà Cha trên Trời. Nên điểm đến cuối cùng của hành trình cuộc sống này là cái chết. Chết là một mất mát nhưng là một mất mát cần thiết. Nếu con người không chết đi thì làm sao có thể về đời sau, về hưởng cõi phúc thật được. Do đó, chết là một điều kiện cần thiết để được về Nhà Cha trên Trời.

Cái chết, nếu nhìn bằng con mắt thế gian, là sự mất mát và đau buồn cho tang gia vì người thân đã vĩnh viễn ra đi, không bao giờ trở lại . Nhưng nếu nhìn bằng con mắt đức tin, cái chết là việc làm của Thiên Chúa; mà đã là do ý Chúa thì chúng ta phải xin vâng mà thôi. Theo đức tin Công Giáo, Thiên Chúa quan phòng và an bài mọi sự, kể cả sự sống và sự chết. Ngài cho ai phải chết lúc nào, cách nào là do quyền năng và theo ý của Ngài. Chúng ta không thể biết trước, cũng không cưỡng lại được điều mà Thiên Chúa đã an bài (x. Lc 12:35-40). Vì thế, chúng ta không nên đau buồn, than trách mà chỉ biết xin vâng theo thánh ý Chúa mà thôi vì theo sách Giảng Viên, “Ở dưới bầu trời này, mọi sự đều có lúc, mọi việc đều có thời: một thời để chào đời, một thời để lỉa đời” (Gv 3:1-11).

Vấn đề đặt ra ở đây là thế nào rồi chúng ta cũng phải chết, vậy chúng ta phải sống thế nào để khi chết sẽ được chết lành, để được về Nhà Cha trên Trời. Khi còn sống, hãy nghĩ đến cái chết để sống tốt đẹp hơn. Chuẩn bị cho cái chết của mình bằng cách sống một đời sống tốt đẹp, ăn ngay ở lành, mến Chúa yêu người là một việc đầu tư khôn ngoan vào Nước Trời.

Như vậy, con người sống để chết, nhưng con người cũng chết để sống.

Con người chết để sống:

Khi đọc Kinh Tin Kính, mỗi người tín hữu đều xác tín rằng xác người ta ngày sau sẽ sống lại và tin vào sự sống đời sau. Tín điều này nhắc nhở chúng ta rằng đến ngày phán xét chung, Chúa Kitô sẽ quang lâm lần nữa và phán xét kẻ sống và kẻ chết, kẻ lành lên Thiên Đàng, kẻ dữ sa hỏa ngục đời đời. Ngòai ra, sau khi chết, mỗi người cũng phải chịu cuộc phán xét riêng. Họ sẽ đến tòa phán xét trước mặt Chúa, để tùy theo công hoặc tội mà họ đã làm khi còn tại thế, họ sẽ được Chúa thưởng công hoặc bị luận phạt (x. Rm 14:7-9,10b-12). Vây để đuợc sống đời đời trên thiên đàng với Chúa, chúng ta phải được chết lành, tức là chết trong ân sủng của Chúa. Để được chết lành, chúng ta phải sống đẹp lòng Thiên Chúa khi còn ở trần gian (x. 2 Cr 5:1,6-7,9-10). Trong phúc âm theo thánh Gioan, Chúa phán “Ai phục vụ Thầy thì hãy theo Thầy, và Thầy ở đâu, kẻ phục vụ Thầy cũng sẽ ở đó. Ai phục vụ Thầy, Cha Thầy sẽ quý trọng người ấy” (Ga 12:23-28). Vậy những kẻ phục vụ Chúa Kitô và theo Chúa Kitô là những người được Chúa Cha quý trọng và sẽ cho hưởng hạnh phúc vĩnh cửu với Chúa trên Nước Trời vậy.

Cho đi là nhận lãnh:

Trong đọan cuối của bài giảng, cha Long đã nhắc đến câu nói: “Hạnh phúc không phải là những gì mình có, nhưng chính là những gì mình cho đi” để nhắc đến các việc làm vị tha bác ái của ông Antôn khi còn tại thế. Ông Antôn mặc dầu phải vất vả với cuộc sống, phải lo cho gia đình, thế mà ông đã hy sinh đóng góp rất nhiều mồ hôi nước mắt và của cải vật chất cho công đòan và cho cộng đồng. Xin cho những hy sinh, những việc lành, bác ái của ông trở thành những bặc thang đưa ông về thiên đàng hưởng phúc đời đời.

Đời sống vị tha và bác ái của ông Antôn khiến tôi liên tưởng tới lời Kinh Hòa Bình của thánh Phanxicô Saviê: “Vì chính khi hiến thân là khi được nhận lãnh. Chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân. Vì chính khi thứ tha là khi được tha thứ. Chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời”. Nguyện xin Thiên Chúa từ nhân thương ban cho ông Antôn và những ai lòng đầy thiện chí: ơn an bình ở đời này và được vui sống muôn đời ở đời sau. Amen.

Có đi chung với nhau lâu đâu

05 Thursday Nov 2015

Posted by locngocvu in Sống Khỏe

≈ Leave a comment

Tags

đi chung

Có đi chung với nhau lâu đâu!


Một thiếu nữ đang ngồi  trên xe buýt:
Một bà già mang đủ thứ  lỉnh kỉnh, miệng lẩm bẩm, đến ngồi  bên cạnh, xô mạnh cô.
Bất bình, anh thanh niên bên cạnh hỏi tại sao cô không phản đối và bảo vệ quyền lợi mình. Cô mỉm cười  và trả lời: 

“Đâu cần phải cãi cọ vì chuyện nhỏ như thế,  có đi chung với nhau lâu đâu!   Trạm tới, tôi xuống rồi.”

Đây là một câu trả lời mà chúng ta phải xem như một khẩu hiệu viết  bằng chữ vàng để hướng dẫn cách cư xử hằng ngày của chúng ta ở  khắp mọi nơi: “Đâu cần phải cãi cọ  vì chuyện nhỏ như thế, có đi  chung với nhau lâu đâu!”

Nếu chúng ta có thể ý  thức rằng cõi đời tạm của chúng ta  dưới  thế thật ngắn ngủi, cãi cọ tầm phào  vừa làm cho mất vui, vừa làm  mình mất thời gian và sức lực cho chuyện  không đâu.

Có ai làm mình tổn  thương?
Bình tĩnh, có đi chung với nhau lâu  đâu!

Có ai phản bội, ức  hiếp, sỉ nhục mình?
Bình tĩnh, có đi chung  với nhau lâu đâu!

Dù người ta có gây ra cho  chúng ta buồn phiền gì chăng nữa, hãy nhớ rằng: có đi chung với nhau lâu đâu!

Chúng ta hãy ăn ở hiền  lành. Hiền lành là một đức tính không  bao giờ đồng nghĩa với hèn nhát, nhu  nhược nhưng đồng nghĩa với cao cả.

Chuyến đi chung của chúng ta trong cõi đời dưới thế này ngắn  ngủi lắm và không đi trở ngược lại   được.

Không ai biết chuyến đi của mình dài bao lâu!

Không ai biết mình có phải xuống ở trạm  tới hay không!
     

Nguồn:  lienthicao@yahoo.com [ds16group] <ds16group@yahoogroups.com>

Image

Hồi Trống Mê Linh

05 Thursday Nov 2015

Tags

Hai Bà Trưng, Mê Linh

Hồi Trống Mê Linh

Hồi Trống Mê Linh

HỒI TRỐNG MÊ LINH

Vung kiếm trận thét voi về phía trước.

Ải Lâu La phá lũy trả thù nhà

Phất CỜ VÀNG hùng khí tiến quân ca

Hồi trống trận Mê Linh hờn non nước

Nay Chúa Giặc đạp chân vào đất Việt

Lũ tay sai SANG-TRỌNG rước vào nhà

Kẻ cướp dã tâm chiếm Hoàng-Trường Sa

Âm mưu đồng hóa dân ta thành Chệt

Chúng muốn biến nước Nam thành thuộc quốc

Bành Trướng Thiên Triều cuồng vọng xâm lăng

Giấc mộng ngàn đời Đại Hán hung hăng

Con dân Việt không bao giờ khuất phục !!

Sử xanh còn đó bao gương bất khuất

Nữ kiệt anh hùng không thiếu trời Nam

Con cháu HAI BÀ khí tiết ngàn năm

“Làm quỷ nước Nam hơn Vương đất Bắc”

Hãy dục trống Mê Linh làm lịch sử

Vung tay cao đuổi giặc giữ sơn hà

Diệt lũ tội đồ nhận giặc làm cha

Cho rõ mặt trang anh hùng liệt nữ !

Ngư Sĩ 30-10-2015

Nguồn: ds16group@yahoogroups.com,
H Ngo <huongthuy04@yahoo.com>

Posted by locngocvu | Filed under Tranh Ảnh

≈ Leave a comment

Những Điều An Tòan Phải Biết ở Mỹ

05 Thursday Nov 2015

Posted by locngocvu in Điều Cần Biết

≈ Leave a comment

Tags

an tòan, bảo vệ, cẩn trọng

NHỮNG ĐIỀU PHẢI BIẾT KHI Ở NƯỚC MỸ   
SAU ĐÂY LÀ NHỮNG ĐIỀU RẤT BỔ ÍCH. XIN CHUYỂN ĐỌC
Subject: Để tự bảo vệ: Hãy cẩn trọng.
Bạn bất chợt nhận cú phone:  “You had run red light, taken by camera on (date and time….)  It’s your responsibility to pay the fine or get into further troubles.  You must pay it…” and so on….
(Bạn sẽ hoảng vì làm sao Bạn có thể nhớ mình đã vượt đẻn đỏ / hay ráng vượt đèn Vàng ngày giờ nào đó !!!  Ai biết camera đã nháy lúc nào… Kẻ gian chơi tâm lý với Bạn !!!!)
 
Bạn sẽ bị kẻ lạ đòi số thẻ tín dụng, bắng lái xe….. your identity…
·         Không hê có chuyện sở Cảnh Sát xin tiền qua phone.
·         Không hề có chuyện đòi tiền phạt trên phone.
·         Không hề có chuyện đòi Bạn, trên điện thoại,  kiểm tra + xác minh trương mục từ Ngân Hàng…
·         Không hề có những giải thưởng “bỗng dưng” trên trời rơi xuống, những giải thường mà Bạn phải ứng 1 số tiền trước để lo thủ tục chuyển nhận …
 
 
Giữa thời kinh tế khó khăn khiến trộm cắp, cướp giật, mánh lới lừa lọc nẩy sinh khắp nơi, Bạn phải:
  • kiểm tra cửa trước sau, cửa sổ…. trước khi ra khỏi nhà, dù chỉ vắng nhà có vài tiếng đồng hồ…  Chờ cho cửa garage thực sự đóng rồi thì hãy lăn bánh xe rời nhà.
  • Phố xá, chợ búa không phải là nơi cho Bạn khoe vòng vàng, giây chuyền, kim cương nhẫn hạt…  Chỉ có kẻ cắp thích thú nhìn ngắm những thứ gây cám dỗ đó thôi… Ngoài ra, chẳng một ai có thời giờ hít hà quan tâm cả…  Không ai trả tiền cho Bạn vì Bạn trang sức lộng lẫy, nhưng điều có thể xảy ra là Bạn bị liên lụy (có khi mất mạng) vì những điều Bạn “tưởng nghĩ” là ngon lành ấy!
  • Cẩn thận khi phải thuê mướn, nhờ vả (lúc xe hư, làm công, mướn thợ…)
  • Khi có chuyện khẩn cấp (như xe hư dọc đường, xe đề máy không nổ ở parking…) thì người đầu tiên Bạn phải gọi là Bạn Bè, người thân ruột thịt, chứ không phải người lạ….  Nếu có ai đó tốt bụng, Bạn vẫn phải cẫn trọng, chờ cho đến khi người thân của mình có mặt đã.
  • Không thoải mái mở cửa khi có chuông cửa. Ai đó quen biết, phải gọi phone trước.!!!
  • TUYỆT ĐỐI KHÔNG MỞ CỬA CHO KẺ LẠ bất cứ là ai. Phải kỷ lưỡng nhìn qua lỗ quan sát trên cánh cửa khi có ai gõ cửa / bấm chuông:
      • Quảng cáo?  Bạn không buộc phải lịch sự bác ái tiếp đón họ.
      • Giảng đạo?  Không ai buộc Bạn phải mở cửa.  Họ là kẻ đi giảng đạo thật sự hay chỉ là những tên mạo danh, muốn chờ dịp xông vào nhà… ?
      • Cảnh Sát ?  Nhìn kỹ xem, họ có đến với đống phục, xe công vụ, và họ có đi ít là 2 người không.
      • Nhân viên sửa chửa (PG&E / Cable ComCast…) có phải là do Bạn yêu cầu không…
 
  • Khi rời xe, khóa cửa, TUYỆT ĐỐI KHÔNG PHƠI BÀY BẤT CỨ THỨ GÌ GÂY CÁM DỖ Ở TRONG XE (như Ipod / Ipad / GPS, LAPTOP…).  NẾU CÓ, PHẢI GIỮ Ở CHỖ KÍN ĐÁO (dưới gầm ghế ngồi, trong hộc đựng phía hành khách, trong trunk..  Xe của Bạn có thể bị đập chỉ vì mớ tiền cắc lụn vụn mà kẻ cắp (đang trong cảnh đói túng) nhìn thấy. …
  
  • BẠN THÊM VÀO ĐÂY NHỮNG NHẮC NHỞ CHO NGƯỜI THÂN TRONG NHÀ. (THEO ĐIỀU KIỆN VÀ HOÀN CẢNH RIÊNG….). 
 
    1. Không mở cửa cho những người bạn của con bạn khi con bạn không có nhà !….
    2. Không mướn người làm trên yellow page !
    3. Nên tham khảo với bạn bè trước khi cần thuê người sửa điện, nước hoặc cống rảnh trong nhà. Nếu được bạn bè giới thiệu là điều tốt nhứt !
    4. Khi lái xe ngoài đường hoặc về tới nhà, nhớ nhìn kiếng chiếu hậu, xem có xe nào theo mình hay không !….
    5. Ban đêm nếu nghe tiếng động bên ngoài, dù phía trước hay phía sau sân nhà, không nên mở cửa bước ra xem xét, vì bọn gian manh đang chờ bạn để tấn công.
  •        Tốt nhứt là khóa cửa ở trong nhà, nghe  động tịnh, nếu nghi ngờ có thể gọi cảnh sát không khẩn cấp (non-emergency) để báo cáo sự việc…
  •  
 
LUÔN CẦN NHỚ, Bạn đang sống giữa THỜI BUỔI KHÓ KHĂN… 
Save as much as you can
Trim anything unnecessary off if you can…
          Ban đêm nên để ý:
               *Khi đang lái  xe bị quăng trứng gà vào kiếng, đừng sử dụng quạt nước, sẽ làm mờ đi, không thấy đường.
               *Nghe tiếng kêu leng keng phía sau xe vì bị cột loong đừng ngưng  xe lại.
               *Phía sau, có xe chạy theo, trên trần có gắn đèn chớp, không phải là xe cảnh sát, cứ chạy.
                 Cả 3 trường hợp trên, bình tỉnh chạy đến chổ có ánh sáng, đông người, an toàn mới stop.

Ở  thành phố đông đúc . Xin hãy đọc một lần.
những cuộc bắt cóc hằng loạt xảy ra mới đây giữa ban ngày,  bạn nên nhớ những điều nên làm lúc nguy hiểm đang rình rập… 
 
Bản này là cho bạn, và để chia sẻ cùng những người bạn yêu thương.
Sau khi đã đọc 9 mẹo trọng yếu sau đây, hãy chuyển đi thông tin này.
Cẩn thận vẫn tốt hơn .
 
 1. Mẹo lấy từ Te-con -do
Cùi chỏ là điểm mạnh nhất trên thân thể bạn.
Nếu bạn ở khá gần để có thể, hãy dùng cùi chỏ thúc mạnh! 
 
2. Hướng dẫn viên du lịch tại  New Orleans cho rằng:
Nếu một tên cướp yêu cầu bạn đưa cái bóp hoặc cái xách tay,
ĐỪNG TRAO CHO HẮN. Hãy quăng nó ra thật xa…. và
HÃY CHẠY NHƯ ĐIÊN VỀ HƯỚNG Khác!
 
Thường thì hắn quan tâm đến cái bóp hoặc cái xách tay  hơn chính bạn
và hắn sẽ đi nhặt lấy nó.
 
3. Nếu bạn bị quẳng lên một thùng xe!
Hãy đạp văng  cái đèn đuôi có bên hai góc thùng xe và thò cánh tay bạn ra khỏi cái lỗ và cứ vẫy như điên.
Tên lái xe không thấy bạn, nhưng mọi người khác sẽ thấy.
                             Cách này đã cứu được nhiều người.
 
4. Các bà có khuynh hướng vào xe
sau khi mua sắm, ăn uống, làm việc, v.v., và ngồi xuống
(ghi sổ chi thu, hoặc liệt kê các thứ, v.v.)
XIN ĐỪNG LÀM THẾ!
Kẻ gian vẫn đang trông chừng bạn, và đây là thời cơ tốt nhất
 để hắn lên ngồi ở chỗ hành khách, kê súng vào đầu bạn,
và bảo bạn phải đi đâu.
VỪA LÊN XE ,
HÃY KHÓA CỬA LẠI VÀ ĐI NGAY. 
Nếu có người
đang ở trong xe với một khẩu súng chĩa vào đầu bạn
XIN ĐỪNG LÁI XE ĐI,
Xin nhắc lại:
XIN ĐỪNG LÁI XE ĐI!
Thay vì thế, hãy nổ máy và lao vào bất cứ thứ gì, nhằm phá hỏng xe.
Cái Bao Hơi sẽ cứu bạn.
Nếu kẻ kia ngồi ở ghế sau hắn sẽ bị nặng .
Xe vừa đâm sầm vào hãy lao ra và chạy.
Như thế thì tốt hơn là để người ta tìm thấy thân thể bạn ở một nơi xa vắng.
 
5. Một vài lưu ý về việc bạn lên xe tại một bãi đậu xe hoặc một nhà đậu xe:
A.) Để ý:
nhìn chung quanh bạn, nhìn vào trong xe của bạn,
nhìn vào sàn lối đi của hành khách , và nhìn vào ghế sau.
 
B.) Nếu bạn đậu xe bên cạnh một xe tải lớn, hãy vào xe bằng cửa của khách.
Nhiều tên giết người hàng loạt tấn công nạn nhân
bằng cách kéo họ vào trong xe tải của chúng
trong khi các bà tìm cách vào xe.
 
C.) Hãy nhìn chiếc xe đậu phía tài xế của xe bạn, và phía khách…
 Nếu một người đàn ông đang ngồi đó một mình
trên ghế gần xe bạn nhất, bạn nên đi ngược lại vào trong chợ, 
hoặc nơi làm việc, và xin một người bảo vệ/cảnh sát đưa bạn trở ra.
THÀ ĐƯỢC AN TOÀN VẪN HƠN LÀ NGẠI LÀM PHIỀN.
(và thà bị coi là hoang tưởng hơn là phải chết..)
 
6. LUÔN LUÔN đi thang máy thay vì leo cầu thang.
(Vùng cầu thang là nơi đáng sợ nếu ở một mình và là nơi thuận tiện để gây tội ác.)
Điều này đặc biệt đúng về ĐÊM!
 
7. Nếu kẻ gian có một khẩu súng và bạn chưa bị hắn khống chế,
CỨ CHẠY ĐI!
Kẻ gian chỉ bắn trúng bạn(một mục tiêu di động: 4 trên 100 lần)
Và cho dù thế, hầu chắc SẼ KHÔNG TRÚNG PHẢI một cơ quan trọng yếu.
CHẠY, Tốt nhất theo hình chữ chi (zig-zag)!
 
8. Là phụ nữ, chúng ta luôn cố tỏ ra dễ thương:
THÔI NGAY ĐI ! …
Quý bà có thể bị cưỡng hiếp, hoặc bị giết.
Ted Bundy, tên giết người hàng loạt, là một tên đẹp trai, có giáo dục,
 LUÔN LUÔN khai thác mối thiện cảm của những quý bà không biết nghi ngờ.
Hắn đi bộ tay chống gậy, hoặc bước khập khiễng,
 và thường xin ‘giúp đỡ’ vào xe hoặc với xe của hắn,
và đó là lúc hắn bắt cóc nạn nhân kế tiếp.
 
9. Một Điểm An Toàn khác:
Có người mới bảo tôi rằng 
bạn của chị đã nghe tiếng con nít khóc ngoài cổng đêm trước,
Và cô ấy đã gọi cảnh sát vì lúc ấy đã khuya
với lại cô ấy nghĩ chuyện này có gì khác thường. Cảnh sát đã bảo cô
‘Dù thế nào, NHẤT ĐỊNH KHÔNG mở cửa.’
Rồi người đàn bà nói rằng nghe như đứa bé bò gần cửa sổ,
và bà lo là nó bò ra đường, thì sẽ bị xe cán.
Viên cảnh sát nói: ‘Chúng tôi đã phái một đơn vị lên đường,
nên dù thế nào, NHẤT ĐịNH KHÔNG mở cửa.’
Ông bảo cô ta rằng họ nghĩ rằng
một tên giết người hàng loạt đã thu băng tiếng con nít khóc 
và dùng mà dẫn dụ các bà ra khỏi nhà, 
nghĩ rằng có ai đó đã đánh rơi một đứa bé..
Ông nói rằng ông chưa kiểm chứng được điều này,
nhưng đã nghe nhiều bà gọi đến nói rằng
họ nghe tiếng con nít khóc bên ngoài cửa nhà
khi họ ở nhà một mình ban đêm. 

Xin vui lòng gửi thông điệp này đi
và NHẤT ĐỊNH KHÔNG mở cửa cho một đứa con nít khóc —-
Rất có thể thư điện tử (e-mail) này cần được coi trọng bởi vì
thuyết về Con Nít Khóc đã được nêu lên tại chương trình
Những Kẻ Bị Truy Nã Nhất nước Mỹ ngày thứ Bảy vừa qua
khi người mô tả sơ lược tên giết người hàng loạt tại  Louisiana  
Tôi ước mong bạn chuyển thông điệp này cho tất cả các phụ nữ bạn quen biết.
Nó có thể cứu một mạng sống.
Một ngọn nến không bị lu mờ đi khi thắp sáng một ngọn nến khác.
Tôi đã gửi thông điệp này đến các bà mà thôi,
nhưng cánh đàn ông, 
nếu các bạn yêu thương mẹ, vợ, chị em, con gái các bạn, v.v.,

các bạn cũng có thể chuyển thông điệp này cho họ.  

Trở Về Cát Bụi

05 Thursday Nov 2015

Posted by locngocvu in Thơ

≈ Leave a comment

Tags

cát bụi, trở về

Trở Về Cát Bụi

Ta Cứ Tưởng Trần Gian Là Cõi Thật
Thế Cho Nên Tất Bật Ðến Bây Giờ !
Ta Cứ Ngỡ Xuống Trần Chỉ Một Chốc 
Nào Ngờ Ðâu Ở Mãi Ðến Hôm Nay !

Bạn thân ơi! Có bao giờ bạn nghĩ
Cuộc ðời này chỉ tạm bợ mà thôi
Anh và tôi giàu sang hay nghèo khổ
Khi trở về cát bụi cũng trắng tay

Cuộc ðời ta phù du như cát bụi
Sống hôm nay và ðâu biết ngày mai ?
Dù đời ta có dài hay ngắn ngủi
Rồi cũng về với cát bụi mà thôi

Thì người ơi! Xin ðừng ganh ðừng ghét
Ðừng hận thù tranh chấp với một ai
Hãy vui sống với tháng ngày ta có
Giữ cho nhau những giây phút tươi vui

Khi ra đi cũng không còn nuối tiếc
Vì ðời ta ðã sống trọn kiếp người
Với tất cả tấm lòng thành thương mến
Ðến mọi người xa lạ cũng như quen

Ta là cát ta sẽ về với bụi
Trả trần gian những cay ðắng muộn phiền
Hồn ta sẽ về nơi cao xanh ấy
Không còn buồn lo lắng chốn trần ai!

Tác giả: khuyết danh (sưu tầm trên Net)

Lời bàn về Cảnh Giới Bên Kia Cửa Tử

02 Monday Nov 2015

Posted by locngocvu in Lộc Vũ, Suy Niệm

≈ Leave a comment

Tags

cảnh giới, cửa tử

Lời bàn về Cảnh Giới Bên Kia Cửa Tử

Tác giả: Nguyên Ngọc biên soạn

LTS: Hiện nay, luân hồi tái sinh là một đề tài nóng bỏng ở xã hội phương Tây nói chung và Mỹ nói riêng. Chương trình “60 minutes” ngày 30.10 cách đây vài năm có đề cập đến vấn đề luân hồi tái sinh và báo cáo hiện có đến 78% người Mỹ (vào khoảng 195.000.000) tin có kiếp trước kiếp sau. Raymond Moody, giáo sư triết học, bác sĩ y khoa, là một nhà nghiên cứu người Mỹ tiền phong về vấn đề luân hồi tái sinh, nói rằng, sự hiểu biết về hiện tượng có đời sống khác sau đời sống này (life after life) đã được giấu nhẹm rất kỹ cho đến bây giờ. Nếu ai muốn tìm hiểu xem người Mỹ nghĩ thế nào về luân hồi chỉ việc vào thăm Google, gõ chữ “book on reincarnation” thì sẽ thấy một con số khổng lồ, hơn 2.000.000 tài liệu gồm sách và các bài luận giải về nhân quả và luân hồi…
Nguyên Ngọc biên soạn.

Cách đây 31 năm, khi cho in cuốn sách đầu tiên “Life After Life” sau nhiều năm tiếp xúc với những bệnh nhân chết đi sống lại, bác sĩ Moody nói, ông chỉ ghi lại trung thực những câu chuyện này mà không cố ý chứng minh là có một đời sống khác sau khi chết. Ông cũng nói thêm rằng, hiện nay chưa có ai có thể đưa ra một bằng chứng cụ thể để chứng minh có 1 cảnh giới bên kia cửa tử, nhưng người ta cũng không thể phủ nhận kinh nghiệm của hơn 8 triệu người lớn ở Mỹ và mấy triệu trẻ con nữa, những người sống lại sau cái chết lâm sàng đã kể những gì họ thấy được sau khi rời khỏi xác thân vật lý.

Bác sĩ Moodu kể, lần đầu tiên ông được nghe tả về cảnh giới bên kia cửa tử do người chết hồi dương kể lại (kinh nghiệm cận tử) là khi ông còn là một sinh viên y khoa triết học ở đại học Virginia. Một giáo sư dạy môn tâm thần học kể lại cho sinh viên nghe chính ông đã “chết” đi rồi sống lại 2 lần, cách nhau 10 phút. Ông kể lại những chuyện ly kỳ ông được chứng kiến trong thời gian ông “chết”. Thoạt nghe thì anh sinh viên Moody cũng lấy làm lạ nhưng không có ý kiến gì. Anh chỉ giữ cái băng thu âm câu chuyện này để làm tài liệu thôi. Mấy năm sau, ông Moody bây giờ là giáo sư triết ở 1 trường đại học ở Bắc Carolina. Trong 1 buổi giảng dạy về thuyết bất tử (Phaedo) của Plato, nhà hiền triết nổi tiếng của Hy Lạp thời cổ đại, một sinh viên xin gặp riêng để hỏi thêm về vấn đề sống chết, vì bà của chàng ta đã “chết” trên bàn mổ, sau đó hồi sinh và kể những câu chuyện bà đã chứng kiến rất hấp dẫn. Giáo sư Moody yêu cầu anh sinh viên này kể lại từng chi tiết và ông rất đỗi ngạc nhiên khi thấy những chuyện xảy ra cho bà già này gần giống với những mẩu chuyện ông được nghe từ thầy của ông mấy năm về trước. Từ đó, ông cố ý thu thập tài liệu về hiện tượng chết đi sống lại. Ông cũng đưa vấn đề này vào trong các bài giảng của ông, nhưng không đề cập gì đến 2 trường hợp ông được nghe. Ông nghĩ rằng, nếu có nhiều người chết đi sống lại thì thế nào sinh viên cũng sẽ nói ra trong các giờ triết. Quả vậy, trong mỗi một lớp học chừng 30 sinh viên, khi nào cũng có một anh xin gặp riêng sau giờ học để kể cho ông nghe một câu chuyện chết đi sống lại. Có điều lạ là, những mẩu chuyện này có nhiều tình tiết giống nhau, tuy người có kinh nghiệm chết đi sống lại gồm nhiều thành phần khác nhau, khác về tôn giáo, về học vấn, và địa vị xã hội.

Khi Moody theo học y khoa năm 1972 thì ông đã có một hồ sơ dày cộm về những trường hợp chết đi sống lại. Ông bắt đầu nói đến công cuộc nghiên cứu của ông với những người ông gặp ở trường y. Sau đó, theo lời yêu cầu của một người bạn, ông nhận lời thuyết trình về hiện tượng chết đi sống lại tại 1 Hiệp Hội Y Sĩ và nhiều hội đoàn khác. Và sau mỗi buổi thuyết trình, thế nào cũng có người đứng lên kể lại kinh nghiệm chết đi sống lại của chính mình. Dần dà ai cũng biết tiếng ông, nên nhiều bác sĩ đã giới thiệu những bệnh nhân họ cứu sống được mà có những kinh nghiệm lạ lùng trong thời gian họ “chết”. Sau khi vài tờ báo đăng tải tin tức về công cuộc nghiên cứu của ông thì nhiều người tự động gửi những mẩu chuyện tương tự xảy ra với họ. Ông quyết định chỉ chú ý đến trường hợp những người do bác sĩ chứng thực là đã chết lâm sàng (tim ngừng đập, thần kinh não ngưng hoạt động) rồi được cứu sống lại, và trường hợp những người bị tai nạn, hồn lìa khỏi xác ngay nhưng sau đó lại hoàn hồn, đã kể những sự việc họ chứng kiến.
Trong mấy trăm câu chuyện chết đi sống lại mà tác giả trực tiếp được nghe, Moody nhận thấy, tuy kinh nghiệm của mỗi người có điểm khác nhau nhưng tựu trung thì có thể nói có chừng 15 điểm mà ông thấy người ta hay nhắc nhở:

1. Ngôn ngữ bất đồng.
Người nào cũng tỏ vẻ bực bội rằng, ngôn ngữ ở cõi trần không thể diễn tả đúng những sự việc xảy ra ở cõi giới bên kia. Một người trong số đó nói : “Tôi biết, thế giới mà tôi được thấy là một thế giới có hơn 3 chiều, nên không thể nào diễn tả được hết những điều tôi muốn nói với thứ ngôn ngữ 3 chiều của chúng ta”.

2. Nghe tin mình đã chết.
Nhiều người kể rằng, họ được nghe chính bác sĩ hay những người ở bên cạnh nói rằng họ đã chết. Bà Martin kể: “Tôi vào bệnh viện nhưng họ không tìm ra bệnh. Bác sĩ James đưa tôi sang phòng X quang để chụp ảnh gan tìm bệnh. Vì tôi bị dị ứng với nhiều thứ thuốc nên họ thử trên cánh tay tôi trước. Thấy tôi không có phản ứng gì, họ liền tiêm cho tôi thứ thuốc ấy. Nhưng lần này tôi bị phát dị ứng liền và chết ngay sau đó. Tôi thấy bác sĩ ở phòng X quang vừa chích thuốc cho tôi, bước đến nhấc máy điện thoại. Tôi nghe rõ ông quay từng con số và giọng nói của ông: “Thưa bác sĩ James, tôi đã giết bệnh nhân của ông. Bà Martin chết rồi”. Nhưng tôi biết tôi không chết. Tôi cố cử động, cố tìm cách nói cho họ biết là tôi chưa chết nhưng tôi không thể làm gì được. Rồi thấy họ làm thủ tục cấp cứu. Tôi nghe họ nói cần bao nhiêu “cc” thuốc chích cho tôi, nhưng tôi không có cảm giác gì khi mũi kim chích vào da. Tôi cũng không có cảm giác gì khi họ chạm vào người”.

3. Tâm an bình và tịch tịnh.
Số đông kể rằng, họ tận hưởng được một cảm giác rất an lạc, thật khoan khoái khi mới thoát ra khỏi cái xác của mình. Một người bị bất tỉnh ngay sau khi bị thương nặng ở đầu kể rằng, khi mới bị chấn thương thì anh cảm thấy đau nhói, nhưng chỉ một thoáng thôi, rồi sau đó anh có cảm tưởng như mình đang bềnh bồng trôi trong 1 phòng tối. Mặc dù hôm ấy trời lạnh lắm mà anh cảm thấy rất ấm áp trong khoảng không gian âm u này. Anh thấy tâm thần mình bình an thoải mái lạ lùng và anh chợt nghĩ “chắc là mình đã chết rồi”.

Một bà vật vã, đau đớn và ngất đi sau một cơn đau tim. Khi được cứu tỉnh bà kể : “Tôi bắt đầu thấy sung sướng lạ, mọi lo âu buồn phiền biến mất, chỉ còn lại một cảm giác bình an, thoải mái, thanh tịnh. Tôi không còn cảm thấy đau đớn nữa”.

4. Âm thanh.
Nhiều âm thanh lạ được tả lại, hoặc khi sắp chết hoặc khi vừa tắt thở. Một người đàn ông “chết” trong vòng 20 phút trên bàn mổ kể lại, rằng ông đã nghe một tiếng kêu ù ù rất khó chịu. Tiếng kêu như phát ra từ trong đầu mình chứ không phải từ bên ngoài. Một người đàn bà kể, khi vừa ngất đi thì bà nghe một tiếng rì rì lớn và bà cảm thấy đang chơi vơi bay lộn lòng vòng trong không gian. Bà còn nghe một thứ tiếng khác cũng khó chịu lắm, như tiếng động lạch cạch, tiếng va chạm hay tiếng rống mà cũng như tiếng gió hú. Những người khác thì nghe một âm thanh dễ chịu như âm nhạc, như trường hợp một bệnh nhân “chết” trên đường đi đến bệnh viện, khi được cứu tỉnh lại ông kể: Ông đã nghe 1 âm thanh như âm ba của nhiều cái chuông nhỏ từ đằng xa theo gió vọng lại, làm ông nghĩ đến mấy cái chuông gió của Nhật, và ông chỉ nghe 1 âm thanh này thôi.

5. Đường hầm tối.
Ngay vừa khi nghe tiếng động thì người ta cảm thấy như bị hút mạnh vào một khoảng không gian tối. Người thì nói giống như một hang động; người thì bảo sâu hút như một cái giếng; người khác thì mô tả như một khoảng không, một đường hầm, một ống xoắn, một cái chuồng, thung lũng, ống cống, hoặc khoảng không của một hình vật thể hình trụ. Tuy được diễn tả khác nhau nhưng điều này cho thấy, người nào cũng trải qua kinh nghiệm này. Một bệnh nhân kể: Khi tim anh ngừng đập vì bị dị ứng với thuốc mê thì anh thấy mình như bay qua một khoảng không tối tăm như một đường hầm, với tốc độ cực nhanh như một con tàu đang lao đầu bay xuống ở 1 công trường giải trí.

6. Giây phút bước ra khỏi xác.
Tuy ai cũng biết rằng, cái “Ta” gồm 2 phần: thân và thức, nhưng ít ai hiểu biết được phần Thức vì cho rằng, có thân xác vật lý thì trí óc mới hoạt động được, không thể nào có 1 đời sống nào khác ngoài đời sống với tấm thân vật lý này. Cho nên, trong quá trình chết đi sống lại, ai cũng bị ngạc nhiên quá mức khi họ được ngắm nghía thân xác bất động của họ.

Thực khó tưởng tượng được tâm trạng của những người này, khi họ thấy mình đứng đây mà sao lại còn có thân hình mình nằm bất động ở đằng kia! Khi hồn vừa lìa khỏi xác, họ chưa ý thức được mình đã chết nên ngẩn ngơ không hiểu được hiện tượng này. Nhiều người muốn nhập vào xác mình lại nhưng không biết làm sao. Có người rất hoảng sợ nhưng cũng có người không sợ hãi. Một bệnh nhân nói: “Bệnh tôi trở nặng, bác sĩ buộc phải vào nhà thương. Sáng hôm ấy tôi thấy một lớp như sương mù bao phủ quanh tôi và cùng lúc ấy tôi thấy mình bước ra khỏi xác. Tôi thấy mình bềnh bồng bay lên phía trên và nhìn xuống cái xác mình nằm ở giường. Tôi không thấy sợ hãi chút nào, chỉ thấy một cảm giác bình yên trong một khung cảnh êm ả thanh bình. Và tôi nghĩ, có lẽ tôi đang đi về cõi chết. Tôi tự nhủ rằng nếu tôi không nhập trở lại được vào cái xác kia thì tôi chết thật rồi, và như vậy cũng không sao”.

Nhiều người nói rằng sau giây phút hoang mang lúc đầu, dần dà họ thấy giác quan mới của thể hồn bén nhạy hơn. Họ có thể nhìn thật xa, nghe thật rõ, đọc được ý nghĩ của người khác, và chỉ cần nghĩ đến chỗ nào họ muốn đi thì đã thấy mình ở đó rồi. Nhưng vì họ không trao đổi gì được với những người xung quanh nên họ thấy cô đơn buồn tủi.

7. Gặp những thể hồn khác.
Nhiều người kể lại, họ chỉ cảm thấy cô đơn trong chốc lát thôi, sau đó họ được gặp gỡ và chuyện trò với những người thân, bạn bè quá cố. Một người phụ nữ kể lại cuộc vượt cạn khó khăn, bà bị mất máu rất nhiều trong khi sinh. Lúc đó bà nghe bác sĩ nói là bà không sống được nhưng bà thấy mình vẫn tỉnh táo và ngay khi ấy bà thấy nhiều người vây quanh bà nhưng chỉ thấy mặt thôi. Họ đông người lắm, lơ lửng ở trên trần nhà. Bà nhận ra đó là những người thân và quen đã qua đời, bà thấy bà ngoại của mình và một cô bé bạn học hồi nhỏ cùng nhiều người bà con quen biết khác. Ai cũng có vẻ tươi cười như chào đón bà ở xa về.

Một người khác kể rằng sau khi người bạn thân tên Bob chết vài tuần thì ông cũng suýt chết. Ông thấy mình bước ra khỏi thể xác vật chất và có cảm tưởng như Bob đang đứng cạnh mình. Ông biết đó là Bob nhưng lại trông không giống như hồi còn sống. Tuy nhìn thấy Bob, nhưng không phải nhìn bằng mắt vì chính ông cũng không có mắt! Nhưng lúc ấy ông không nghĩ đến điều này là lạ vì ông không cần có mắt mà vẫn thấy. Ông hỏi Bob : “Bây giờ tôi phải đi đâu, chuyện gì đang xảy ra? Có phải tôi chết rồi không ? Nhưng Bob không nói gì cả. Suốt mấy ngày tôi ở bệnh viện, Bob luôn ở bên cạnh tôi nhưng vẫn không trả lời những câu hỏi của tôi cho đến ngày bác sĩ tuyên bố là tôi đã thoát chết thì Bob bỏ đi”.

8. Đối diện với Người Ánh Sáng.
Tuy tình tiết về kinh nghiệm “chết” của mọi người khác nhau nhưng ai cũng nói đến cuộc gặp gỡ một vị thân toàn ánh sáng. Đây có lẽ một chi tiết lạ lùng nhất đã làm thay đổi cuộc đời của những người chết đi sống lại. Lúc đầu, vị này hiện ra trong thứ ánh sáng lờ mờ, rồi ánh sáng trở nên rõ dần và sau cùng thì hiện toàn thân trong một thứ ánh sáng rực rỡ. Có điều lạ là, tuy rực rỡ nhưng không làm chói mắt. Tuy vị này hiện ra như một tòa ánh sáng mà ai cũng hiểu đây là một người với đầy đủ cá tính nhân phẩm của một cá nhân. Vị này đã ban phát cho họ một tình thương yêu không thể dùng lời nói mà diễn tả được và ai cũng quyến luyến muốn kề cận vị này. Có một điều lý thú là hầu hết mọi người đều tả dung mạo, phong cách của người ánh sáng này giống nhau nhưng khi được hỏi người ấy là ai thì mỗi người nói một cách khác, tùy theo niềm tin tôn giáo của họ.

9. Nhìn lui quãng đời mình.
“Người ánh sáng” nhắc nhở người chết tự kiểm thảo đời mình, và cho người chết xem lại quãng đời của mình rõ ràng như được chiếu trên màn ảnh lớn, từ lúc còn nhỏ ở với cha mẹ, lớn lên đi học, đỗ đạt, công danh sự nghiệp …đều hiện lên rất rõ. “Người ánh sáng” nhắc nhở rằng, ở trên đời không có gì quan trọng ngoài tình thương. Một người kể rằng, khi ông được xem quãng đời niên thiếu của ông với cô em gái, người mà ông rất thương yêu; “người ánh sáng” cho ông xem những lúc ông hành động một cách ích kỷ hay tỏ lòng trìu mến săn sóc em mình. “Người ánh sáng” nhấn mạnh đến việc nên giúp đỡ người khác. Dường như vị này rất chú tâm đến sự học hỏi, cứ nhắc nhở ông phải lo trau dồi sự hiểu biết của mình và nói rằng, sau khi thật sự giả từ thế gian để sang cõi này ông cũng vẫn phải tiếp tục học hỏi, vì đó là một qui trình không gián đoạn.

10. Ranh giới giữa hai cõi.
Nhiều người nhớ rằng, họ đi dần đến một chỗ giống như một bờ ranh, một bờ sông, một cánh cửa, một vùng sương mù màu xám, một hàng rào, hay chỉ như một đường vẽ dưới đất. Một người bệnh tim kể: “Sau khi lìa khỏi xác, tôi thấy mình đang đi trên một cánh đồng thật đẹp, toàn một màu lục, nhưng khác hẳn màu lục của thế gian và chung quanh tôi tràn ngập một thứ ánh sáng kỳ diệu. Xa xa đằng trước là một cái hàng rào, tôi vội rảo bước sang về phía đó thì thấy một người phía bên kia đang tiến về hàng rào như để gặp tôi, nhưng bỗng nhiên tôi có cảm tưởng bị kéo thụt lùi, và người phía bên kia thì ngoảnh lưng lại đi về hướng xa hàng rào”.

11. Trở lại cõi trần.
Dĩ nhiên, tất cả những người có kinh nghiệm chết này đều sống lại. Và điều đáng nói là tất cả đều đổi khác sau khi nhìn thấy thế giới bên kia. Phần đông nói rằng, khi vừa tắt thở, họ tiếc nuối thân vật lý lắm, và cố tìm cách trở lại. Nhưng dần dà khi thấy nhiều điều mới lạ ở cảnh giới bên kia thì họ không muốn trở về nữa, nhất là những người đã được gặp gỡ “người ánh sáng” và được vị này ban cho một thứ tình thương bao la vô điều kiện. Nhưng có người thì muốn trở về để tiếp nối một công việc đang dở dang, hay vì các con đang còn nhỏ. Có người nghĩ rằng vì người thân của họ níu kéo, cầu nguyện nên họ không “đi” được như câu chuyện sau đây: “Tôi săn sóc một người cô già. Cô bệnh lần này khá lâu. Đã mấy lần cô tắt thở, nhưng lại được cứu sống, có lẽ vì mọi người trong gia đình ai cũng thương cô và cầu nguyện cho cô bình an. Một hôm cô nhìn tôi và bảo: “Joan, cô đã thấy cõi giới bên kia đẹp lắm. Cô muốn ở lại bên đó nhưng con và mọi người cứ cầu nguyện cố giữ cô lại bên này nên cô không đi được. Thôi, con nói mọi người đừng cầu nguyện cho cô nữa”. Và chúng tôi ngưng cầu nguyện thì cô mất một cách bình yên sau đó”.

Phần đông nói rằng, họ không nhớ đã “trở về” như thế nào. Họ nói, họ chỉ thấy buồn ngủ, rồi mê đi và khi tỉnh dậy thì thấy mình nằm trên giường bệnh như trước khi được sang thế giới bên kia. Nhưng cũng có người nhớ rõ chi tiết khi được trở về. Một người kể, khi hồn vừa lìa khỏi xác, ông thấy mình bị cuốn đi nhanh qua con đường hầm tối. Khi sắp sửa ra khỏi đường hầm thì ông nghe ai gọi giật tên mình ở phía sau, và bất thần ông bị lôi tuột trở lại. Một ông khác kể là hồn ông bay lên trần nhà nhìn xuống thấy bác sĩ, y tá đang cuống quýt cứu chữa. Khi bàn sốc đặt vào ngực, toàn thân ông giật nẩy lên và đúng lúc đó ông bị rớt xuống thẳng đứng như một tảng đá và chui tuột vào thân thể trên giường. Một người khác thì thấy hồn thoát ra từ đỉnh đầu, như được tả trong cuốn “Tử Thư Tây Tạng”.

12. Kể lại kinh nghiệm “chết”.
Những người đã trải qua kinh nghiệm này nhớ rất rõ là, họ đã ngạc nhiên sửng sốt khi chứng kiến những sự việc đang xảy ra cho họ. Họ bảo chúng đã thật sự xảy ra chứ không phải do trí tưởng tượng hay ảo giác. Tuy thế, nhiều người không dám kể hoặc chỉ kể cho một vài người thân mà thôi, vì họ biết ở xã hội này không ai tin những chuyện như thế, và còn cho là họ bị bệnh tâm thần. Một cậu bé kể cho mẹ nghe, nhưng vì em còn nhỏ nên bà mẹ không để ý đến những lời em kể, từ đó em không kể cho ai nghe nữa. Người thì cố kể cho mục sư của mình nghe nhưng bị vị này phê bình là mình bị ảo giác. Một cô học trò trung học muốn kể cho bạn nghe kinh nghiệm lạ lùng của mình nhưng bị cho là tâm thần nên đành nín lặng. Vì vậy, ai cũng cứ tưởng chuyện này chỉ xảy ra cho một mình mình thôi. Khi bác sĩ Moody nói với họ rằng, có nhiều người đã có kinh nghiệm tương tự thì họ có vẻ mừng, vì thấy không phải mình “điên”, không phải chỉ một mình mình thấy những chuyện lạ lùng của cõi giới bên kia.

13. Thay đổi tâm tư.
Như đã trình bày trên, những người trải qua kinh nghiệm này thường thường không muốn kể với ai, nhưng họ cảm thấy những gì họ kinh nghiệm đã để lại một dấu ấn sâu xa trong đời họ, đã mở rộng tầm mắt của họ, đã thay đổi hẳn lối nhìn của họ về cuộc đời. Một ông tâm sự: “kể từ ngày ấy, tôi thường tự hỏi, tôi đã làm gì với cuộc đời của tôi, và khoảng đời còn lại này tôi sẽ phải sống như thế nào. Ngày trước muốn gì là tôi làm liền, không suy nghĩ đắn đo. Nay thì tôi thận trọng lắm. Trước khi hành động tôi thường tự hỏi lòng mình xem việc này có đáng làm hay không hay chỉ có lợi cho bản thân thôi? Nó có ý nghĩa gì, có ích lợi gì cho đời sống tâm linh không? Tôi không phê phán người khác, không thành kiến, không tranh cãi. Và tôi thấy hình như mình hiểu rõ mọi sự việc chung quanh một cách đúng đắn hơn, dễ dàng hơn”.

Nói chung, những người chết hồi sinh đều thấy đời mình có một mục đích rõ ràng hơn, tâm tư thoải mái hơn, đầu óc rộng rãi cởi mở hơn, tình thương yêu nhiều hơn, và nhấn mạnh đến đời sống tâm linh, cũng như một đời sống khác sau khi chết. Họ như sực tỉnh khi thấy xưa nay mình chỉ “mãi sống”, và lúc nào tâm tư cũng lo lắng, mưu cầu, sắp đặt cho ngày mai, hay luyến tiếc quá khứ mà quên sống với giây phút hiện tại. Họ khám phá rằng, đời sống tinh thần thật sự quí báu hơn đời sống vật chất nhiều; rằng thân xác vật lý chỉ là nơi tạm trú cho phần tâm linh. Và họ đều nói đến bài học từ “người ánh sáng”: Ở trên đời, tiền tài, danh vọng hay bằng cấp cao cũng không đáng gì, chỉ có tình thương, ý tưởng phụng sự người khác mới đáng kể. Thông điệp thứ hai từ “người ánh sáng” là: Mọi người nên trau dồi trí tuệ và tình thương, vì sống và chết là một quá trình được tiếp nối không ngừng.

Một anh chàng trẻ tuổi đang học làm tu sĩ Tin Lành kể, trước kia anh nghĩ chỉ có những người theo giáo phái của anh mới được cứu rỗi, còn ngoài ra tất cả đều là tà đạo và sẽ phải xuống hỏa ngục hết. Sau khi gặp “người ánh sáng” thì anh thay đổi hoàn toàn. Anh thấy vị này hiền hòa, nhân từ chứ không như niềm tin về sự trừng phạt những người không tin mình như Thánh Kinh miêu tả. Vị này không hề hỏi han gì về giáo phái của anh đang theo mà chỉ hỏi anh có biết yêu thương người khác không.

14. Quan niệm mới về cái chết.
Sau khi được thấy cảnh giới đẹp đẽ bên kia, không còn ai sợ chết nữa. Nói như thế không phải là họ chán sống và muốn đi tìm cái chết. Trái lại, họ thấy quý đời sống hơn và hiểu rằng đời sống này là một môi trường tốt cho họ học hỏi. Họ cho rằng, vì còn nhiều việc cần phải làm nên họ mới “bị” trả về và làm cho xong, để sau này được ra đi 1 cách nhẹ nhàng.
Một người kể: “Kinh nghiệm này đã thay đổi hẳn cả cuộc đời của tôi mặc dù chuyện này đã xảy ra lúc tôi mới 10 tuổi. Từ đấy tôi tin tưởng hoàn toàn rằng, có một đời khác sau đời sống này và tôi không hề sợ chết. Tôi thường tự cười thầm mỗi khi nghe có người cho rằng chết là hết”.

Có người thì ví cái chết như là một sự di chuyển từ một nơi này sang một nơi khác, hay từ một con người vật chất sang một thể tâm linh cao hơn. Có một bà, sau khi thấy có nhiều người thân đến chào, có cảm tưởng như mình được đón tiếp về nhà sau một thời gian đi chơi xa. Người khác thì nói rằng, dùng từ “chết” để tả lại cảnh tượng này là không đúng, vì đây giống như một sự thay đổi chỗ ở. Một người khác nữa thì ví thân thể mình như là nhà tù, và khi chết thì được thoát ra khỏi cái ngục tù đó!

15. Chứng cớ cụ thể.
Dĩ nhiên, có nhiều người đặt câu hỏi, những chuyện do người chết hồi sinh kể lại có thể tin được không, có chứng cớ gì không? Câu trả lời là có. Thứ nhất, các bác sĩ thấy các bệnh nhân đã tắt thở, tim đã ngừng đập, nên họ mới dùng phương pháp cấp cứu, vậy mà sau khi hồi sinh, bệnh nhân đã dùng danh từ y khoa kể lại đầy đủ chi tiết những gì xảy ra trong khi họ nằm bất động trên giường !

Một cô gái sau khi lìa khỏi xác đã đi qua phòng bên cạnh và thấy chị mình đang ngồi khóc và kêu thầm “Kathy, đừng chết, em ơi đừng chết”. Sau khi hồi tỉnh, cô kể lại chi tiết này và chị cô không hiểu sao cô lại biết rõ như vậy. Một nạn nhân kể lại đầy đủ tình tiết về những người chung quanh, họ đã nói những gì, ăn mặc ra sao..v..v… Một bà kể, khi hồn lơ lửng trên trần nhà, bà thấy một chùm chìa khóa trên một nóc tủ. Chùm chìa khóa này của một bác sĩ, trong lúc vội vàng đã vứt lên đó đã mấy ngày trước và quên bẵng đi…

Đó là toàn bộ những câu chuyện được bác sĩ Raymond Moody viết lại. Những ai muốn tìm hiểu chi tiết về cảnh giới bên kia cửa tử có thể tìm đọc tài liệu nghiên cứu của nhiều tác giả người Mỹ. Chỉ cần vào Google và ghi “the life beyond” thì sẽ thấy vô số tài liệu. Khi đọc cuốn “Tử Thư Tây Tạng” (Tibetan Book of The Death), tôi thấy có nhiều điểm tương đồng với cảnh giới được diễn tả trong cuốn “Life After Life” của bác sĩ Raymond Moody. Có một điều lạ là những người chết đi sống lại đều nói đến một luồng ánh sáng, hay 1 người sáng, mà họ cho là thiên thần, tùy vào lòng tin tôn giáo của họ. Và cuốn Tử Thư Tây Tạng thì nói rất rõ đó là Đức Phật Tỳ Lô Giá Na ngự trong biển sáng.

Người ánh sáng được diễn tả trong cuốn sách của bác sĩ Moody không nói mình là ai. Vị này dường như thương mến tất cả mọi người và dạy mọi người rằng làm người phải biết thương thân mình và thương người khác; rằng hành trang mà người chết có thể mang theo chỉ là tình thương thôi, một thứ tình thương vô vị kỷ. Tôi thấy những lời dạy này cũng quen thuộc như những lời dạy của Đức Phật.

<Nguồn: sưu tầm trên NET>.

* Lời bàn của Lộc Vũ

Theo tác giả Nguyễn Ngọc, người biên sọan bài này, “Người Ánh Sáng” mà các người chết sống lại mô tả trong câu chuyện này là Đức Phật Tỳ Lô Gía ngự trong biển sáng, và những lời dạy yêu thương của “Người Ánh Sáng” cũng giống như những lời dạy của Đức Phật. Nhưng theo tôi, dưới nhãn quan của một Kitô-hữu, “Người Ánh Sáng” đó lại chính là Chúa Giêsu Kitô đã được mô tả rất đậm nét trong Thánh Kinh Kitô-giáo với những đặc điểm sau đây.

  1. Thiên Chúa là Tình Yêu.

Đọan 8 trên đây mô tả sau khi chết ai cũng gặp “Người Ánh Sáng” khi vị này hiện ra như một tòa ánh sáng mà ai cũng hiểu đây là một người với đầy đủ cá tính nhân phẩm của một cá nhân. Vị này đã ban phát cho họ một tình thương yêu không thể dùng lời nói mà diễn tả được và ai cũng quyến luyến muốn kề cận vị này. Có một điều lý thú là hầu hết mọi người đều tả dung mạo, phong cách của người ánh sáng này giống nhau nhưng khi được hỏi người ấy là ai thì mỗi người nói một cách khác, tùy theo niềm tin tôn giáo của họ.
Qua đọan 8 này, tôi lưu ý đến 3 đặc điểm của “Người Ánh Sáng” giống như Chúa Giêsu Kitô:

– Chúa Giêsu Kitô khi biến hình trên núi Tabor trước mặt 3 môn đệ (Phêrô, Gioan và Giacôbê), áo của Người trắng như tuyết và trông uy nghi sáng láng khi đàm đạo với ông Môsê và ông Êlia. Các môn đệ vui sướng khi nhìn thấy vinh quang của Chúa Giêsu, ông Phêrô thưa với Người rằng: “Thưa Thầy, chúng con được ở đây thì hay quá! Chúng con xin dựng ba cái lều, một cái cho Thầy, một cái cho ông Môsê, và một cái cho ông Êlia” (x. Lc 9:28-33).

– Chúa Giêsu Kitô vừa là Thiên Chúa vừa là con người. Theo tín lý Công Giáo, Chúa Giêsu Kitô là Ngôi Hai Thiên Chúa nhập thể làm người trong lòng trinh nữ Maria nên Người có 2 bản tính: bản tính Thiên Chúa và bản tính lòai người. Vì thế, Người có đủ cá tính nhân phẩm của một cá nhân.

– Chúa Giêsu Kitô là Ngôi Hai Thiên Chúa mà Thiên Chúa là Tình Yêu (1Ga 4,16) nên Ngài  hiền lành và nhân từ và ban cho lòai người một thứ tình thương bao la vô điều kiện như “Người ánh sáng” được mô tả trong đọan 8, 11 và 13.

Thánh Kinh đã mô tả các đức tính đó của Chúa Kitô trong các đọan văn sau đây:

“Tình yêu cốt ở điều này: không phải chúng ta đã yêu mến Thiên Chúa, nhưng chính Người đã yêu thương chúng ta, và sai Con của Người đến làm của lễ đền tội cho chúng ta” (1 Gioan 4:10).

“Tất cả những ai đang vất vả mang gáng nặng nề, hãy đến cùng Ta, Ta sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. Anh em hãy mang lấy ách của Ta, và hãy học với Ta, vì Ta có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. Vì ách Ta êm ái, và gánh Ta nhẹ nhàng” (Mt 11:28-30).

“Tình thương của Đức Kitô là tình thương vượt qua sự hiểu biết của lòai nguời” (Êphêsô 3:19).

  1. Chúa Giêsu Kitô phán xét kẻ chết.

Đọan 9 và đọan 13 trên đây mô tả việc phán xét mà mỗi người chết phải đến trước “Người Ánh Sáng” để nhìn lại quãng đời mình, tự kiểm thảo đời mình, và được cho xem lại quãng đời của mình rõ ràng như được chiếu trên màn ảnh lớn, từ lúc còn nhỏ ở với cha mẹ, lớn lên đi học, đỗ đạt, công danh sự nghiệp …đều hiện lên rất rõ.

Tiêu chuẩn phán xét của “Người ánh sáng” là tình thương. Ngài chỉ hỏi người chết có 1 câu: “Con có biết yêu thương người khác không?”

Mọi người chết sống lại đều nói đến 2 thông điệp của “Người ánh sáng”:

– Thông điệp thứ nhất: ở trên đời không có gì quan trọng ngoài tình thương. Tiền tài, danh vọng hay bằng cấp cao cũng không đáng gì, chỉ có tình thương và ý tưởng phụng sự người khác mới đáng kể; và hành trang mang theo khi đến tòa phán xét sau khi chết chỉ là tình thương mà thôi.

– Thông điệp thứ hai: Ở trên đời, mọi người nên trau dồi trí tuệ và tình thương, vì sống và chết là một quá trình được tiếp nối không ngừng.

Tiêu chuẩn phán xét của “Người ánh sáng” về tình thương cũng chính là tiêu chuẩn phán xét của Chúa Giêsu Kitô được mô tả trong Thánh Kinh về cánh chung: sau khi chết, mỗi người đều phải ra trước tòa phán xét của Chúa Giêsu Kitô và phải trả lời về cách cư xử đồi với người khác, như đã được mô tả trong đọan Phúc Âm của thánh Matthew sau đây:

“Khi Con Người đến trong vinh quang của Người, có tất cả các thiên sứ theo hầu, bấy giờ Người sẽ ngự lên ngai vinh hiển của Người.

Các dân thiên hạ sẽ được tập hợp trước mặt Người, và Người sẽ tách biệt họ với nhau, như mục tử tách biệt chiên với dê.

Người sẽ cho chiên đứng bên phải Người, còn dê ở bên trái.

Bấy giờ Đức Vua sẽ phán cùng những người ở bên phải rằng: ‘Nào những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy đến thừa hưởng Vương Quốc dọn sẵn cho các ngươi ngay từ thuở tạo thiên lập địa.

Vì xưa Ta đói, các ngươi đã cho ăn; Ta khát, các ngươi đã cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước;

Ta trần truồng, các ngươi đã cho mặc; Ta đau yếu, các ngươi đã thăm nom; Ta ngồi tù, các ngươi đã đến thăm’.

Bấy giờ những người công chính sẽ thưa rằng: ‘Lạy Chúa, có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói mà cho ăn, khát mà cho uống;

có bao giờ đã thấy Chúa là khách lạ mà tiếp rước; hoặc trần truồng mà cho mặc?

Có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đau yếu hoặc ngồi tù, mà đến thăm đâu?’

Để đáp lại, Đức Vua sẽ bảo họ rằng: ‘Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy’.

Rồi Đức Vua sẽ phán cùng những người ở bên trái rằng: ‘Quân bị nguyền rủa kia, đi đi cho khuất mắt Ta mà vào lửa đời đời, nơi dành sẵn cho tên Ác Quỵ và các sứ thần của nó.

Vì xưa Ta đói, các ngươi đã không cho ăn; Ta khát, các ngươi đã không cho uống;

Ta là khách lạ, các ngươi đã không tiếp rước; Ta trần truồng, các ngươi đã không cho mặc; Ta đau yếu và ngồi tù, các ngươi đã chẳng thăm nom’.

Bấy giờ những người ấy cũng sẽ thưa rằng: ‘Lạy Chúa, có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói, khát, hoặc là khách lạ, hoặc là trần truồng, đau yếu hay ngồi tù, mà không phục vụ Chúa đâu?’

Bấy giờ Người sẽ đáp lại họ rằng: ‘Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi không làm như thế cho một trong những người bé nhỏ nhất đây, là các ngươi đã không làm cho chính Ta vậy’.

Thế là họ sẽ ra đi, bọn này để chịu cực hình muôn kiếp, còn những người công chính, để hưởng sự sống muôn đời” (Mt 25:31-46).

Còn thông điệp của “Người ánh sáng” về tình thương cũng chính là điều răn quan trọng nhất mà Chúa Giêsu Kitô để lại cho các môn đệ:

“Các con hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương các con” (Gioan 13: 34)

“Người ta cứ dấu này mà nhận biết các con là môn đệ của Thầy là các con yêu thương nhau” (Gioan 13:35)

“Thầy truyền cho anh em một điều răn mới là anh em hãy yêu mến Thiên Chúa hết lòng, hết trí khôn, hết sức lực, và yêu người thân cận như chính mình, là điều quý hơn mọi lễ toàn thiêu và hy lễ” (Mt 12:33).

  1. Ý nghĩa của đời sống và sự chết.

– Quan niệm mới về cuộc sống:

Nói chung, những người chết hồi sinh đều thấy cuộc đời còn lại của họ có một mục đích rõ ràng hơn, tâm tư thoải mái hơn, đầu óc rộng rãi cởi mở hơn, tình thương yêu nhiều hơn, và nhấn mạnh đến đời sống tâm linh, cũng như một đời sống khác sau khi chết. Họ khám phá rằng, đời sống tinh thần thật sự quí báu hơn đời sống vật chất nhiều; rằng thân xác vật lý chỉ là nơi tạm trú cho phần tâm linh (đọan 13).

– Quan niệm mới về cái chết:
Sau khi được thấy cảnh giới đẹp đẽ bên kia cửa tử, những người chết đi sống lại không còn sợ chết nữa. Tuy nhiên họ vẫn thấy quý đời sống hơn và hiểu rằng đời sống này là một môi trường tốt cho họ học hỏi, làm việc và thể hiện tình thương qua việc phụng sự tha nhân vì hành trang duy nhất mà họ mang theo được sau khi chết là tình thương (đọan 14).

Quan niệm mới của họ về cuộc sống và về sự chết cũng chính là các giáo huấn mà Chúa Giêsu Kitô và các thánh tông đồ đã nhắc đến nhiều lần trong Tân Ước cách đây 2000 năm.

Mọi người được Thiên Chúa tạo dựng nên và mỗi người được Thiên Chúa ban cho tài năng riêng, của cải riêng để làm vốn hầu sinh lợi cho Thiên Chúa theo kế họach của Thiên Chúa. Những ai sống cuộc đời mình theo thánh ý Chúa thì sẽ được thưởng công; còn ngược lại thì sẽ bị trừng phạt. Xin đọc các trích đọan Thánh Kinh sau đây.

Mát-thêu – Chương 25: 14-30

‘Quả thế, cũng như có người kia sắp đi xa, liền gọi đầy tớ riêng của mình đến mà giao phó của cải mình cho họ.

Ông cho người này năm nén, người kia hai nén, người khác nữa một nén, tùy khả năng riêng mỗi người. Rồi ông ra đi. Lập tức, người đã lãnh năm nén lấy số tiền ấy đi làm ăn buôn bán, và gây lời được năm nén khác.

Cũng vậy, người đã lãnh hai nén gây lời được hai nén khác.

Còn người đã lãnh một nén thì đi đào lỗ chôn dấu số bạc của chủ.

Sau một thời gian lâu dài, ông chủ của các đầy tớ ấy đến thanh toán sổ sách với họ.

Người đã lãnh năm nén tiến lại gần, đưa năm nén khác, và nói: “Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi năm nén, tôi đã gây lời được năm nén khác đây”.

Ông chủ nói với người ấy: “Khá lắm! hỡi người đầy tớ tài giỏi và trung thành! Trong việc ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ đặt anh lên coi việc nhiều. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh!”

Người đã lãnh hai nén cũng tiến lại gần và nói: “Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi hai nén, tôi đã gây lời được hai nén khác đây”.

Ông chủ nói với người ấy: “Khá lắm! hỡi người đầy tớ tài giỏi và trung thành! Trong việc ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ đặt anh lên coi việc nhiều. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh!”

Rồi người đã lãnh một nén cũng tiến lại gần và nói: “Thưa ông chủ, tôi biết ông là người hà khắc, gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi.

Vì thế, tôi đâm sợ, mới đem chôn giấu nén bạc của ông dưới đất. Của ông đây, ông cầm lấy!”

Ông chủ đáp: “Hỡi tên đầy tớ tồi tệ và biếng nhác! Ngươi đã biết ta gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi, thì đáng lý ngươi phải gởi số bạc của ta cho các chủ ngân hàng, để khi ta đến, ta thu hồi của thuộc về ta cùng với số lời chứ!

Vậy các ngươi hãy lấy nén bạc khỏi tay nó mà đưa cho người đã có mười nén.

Vì phàm ai đã có, thì được cho thêm và sẽ có dư thừa; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy đi.

Còn tên đầy tớ vô dụng kia, hãy quăng nó ra chỗ tối tăm bên ngoài: ở đó, sẽ phải khóc lóc nghiến răng’ (Mt 25:14-30).

“Không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em, và cắt cử anh em để anh em ra đi, sinh được hoa trái, và hoa trái của anh em tồn tại, hầu tất cả những gì anh em xin cùng Chúa Cha nhân danh Thầy, thì Người ban cho anh em” (Gioan 15:16).

“Ơn riêng Thiên Chúa đã ban, mỗi người trong anh em phải dùng mà phục vụ kẻ khác. Như vậy, anh em mới là những người khéo quản lý ân huệ thiên hình vạn trạng của Thiên Chúa” (1 Phêrô 4).

– Cuộc sống của con người ở đời này chỉ là tạm bợ.

Khi chết con người trở về với Thiên Chúa, đấng đã tác tạo ra họ, và phải trả lời trước Thiên Chúa về các việc họ đã làm ở trần gian, và hành trang duy nhất mà họ mang theo được là các việc lành, bác ái mà họ đã làm cho người khác khi còn sống ở trần gian. Chính các hành vi bác ái này sẽ biện hộ cho họ trước tòa phán xét của Thiên Chúa. Kẻ làm lành sẽ được hưởng phúc thật trên Thiên Đàng; còn kẻ làm điều dữ sẽ bị sa hỏa ngục.

Xin xem lại đọan Thánh Kinh: Mt 25:31-46) trên đây và 2 đọan sau đây:

“Quả thật, chính vì thế mà Tin Mừng đã được loan báo ngay cho cả những kẻ chết, để tuy bị phán xét về phần xác theo cách nhìn của loài người, họ được sống về phần hồn theo ý định của Thiên Chúa” (1 Phêrô 4:6).

«Hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời» (Mc 10,21). Đây là câu Chúa Giêsu trả lời cho một chàng thanh niên giầu có đến hỏi Người rằng anh ta phải làm gì để được sống đời đời. Theo câu Tin Mừng này thì chỉ có lòng yêu thương những người cùng khốn, đau khổ và tội lỗi, ta mới có được «một kho tàng trên trời». Kho tàng thiêng liêng này chính là tình yêu. Người biết yêu thương những người cùng khổ là người có kho tàng thiêng liêng ấy ở trên trời.

Kết luận: qua những dẫn chứng từ Thánh Kinh trên đây, chắc hẳn chúng ta đều đã nhận ra rằng “Người Ánh Sáng” mà các người chết đi sống lại nói đến chính là Chúa Giêsu, và các thông điệp của “Người Ánh Sáng” về tình thương cũng chính là các giáo huấn của Chúa Giêsu đã truyền cho các môn đệ khi Người còn tại thế. Cũng theo Thánh Kinh, Chúa Giêsu, sau khi chịu khổ nạn và chết trên thập gía để đền tội cho nhân lọai, ngày thứ ba Người sống lại vinh hiển lên trời ngự bên hữu Đức Chúa Cha và được Đức Chúa Cha trao cho tòan quyền trên trời và dưới đất, kể cả quyền phán xét kẻ sống và kẻ chết. Vì thế, các người chết đi sống lại đều kể câu chuyện ai cũng gặp gỡ Chúa Giêsu qua hình ảnh “Người Ánh Sáng” để chịu xét xử, và Người xét xử họ theo tiêu chuẩn tình thương mà họ đã đối xử với đồng lọai khi họ còn tại thế.

Lộc Vũ

Newer posts →

Categories

  • Ẩm Thực
  • Chính Trị
  • Gia Đình
  • Giáo Dục
  • Giáo Huấn GHCG
  • Giải Trí
  • Hôn Nhân
  • HBT/TNTTW
  • Hiểu và Sống Tin Mừng
  • Kỹ Thuật
  • Lộc Vũ
  • Linh Tinh
  • Nhạc
  • PT Cursillo-BTU
  • QGHC
  • Sống Khỏe
  • Suy Niệm
  • Tâm Linh
  • Tôn Giáo
  • Thần Học
  • Thơ
  • Tranh Ảnh
  • Triết Lý
  • Tưởng Nhớ ÔB Vinh Quang
  • Uncategorized
  • Văn Hóa
  • Điều Cần Biết
  • ĐS16

Blog at WordPress.com.

  • Subscribe Subscribed
    • locnvu.blog
    • Already have a WordPress.com account? Log in now.
    • locnvu.blog
    • Subscribe Subscribed
    • Sign up
    • Log in
    • Report this content
    • View site in Reader
    • Manage subscriptions
    • Collapse this bar
 

Loading Comments...